“Nếu bạn yêu thiên nhiên, bạn sẽ tìm thấy vẻ đẹp ở mọi nơi.”

Vincent van Gogh – một người nghệ sĩ đã quá nổi tiếng bởi những bức tranh sống mãi với thời gian, bởi tài năng và chính cuộc đời bi kịch của ông – có một tình yêu trường tồn với thiên nhiên. Tình yêu ấy được truyền tải bằng chính nét vẽ của ông, qua các bức tranh đã trở thành độc nhất vô nhị.

Đối với nhiều họa sĩ, thiên nhiên là nguồn cảm hứng vô tận. Và van Gogh không hề là ngoại lệ. Trong số hơn 2000 tác phẩm để lại cho đời, với hơn 900 bức tranh và hơn 1000 bức phác họa, ông đã vẽ nhiều bức tranh về phong cảnh, thiên nhiên mà chúng ta có thể kể đến như bức Đêm Đầy Sao, series Hoa hướng dương, hay bức tranh nổi tiếng Hoa hạnh nhân. 

Từ nhỏ, ông đã hình thành niềm yêu thích với thiên nhiên khi trải qua thời thơ ấu của mình tại vùng đồng quê Brabant. Trong cuốn hồi ký được xuất bản vào nào 1910, một trong những người chị gái của ông đã kể lại rằng ông thường thu thập các tiêu bản côn trùng, tìm hiểu về các loài thực vật quanh vườn hay khu vực xung quanh nhà và theo dấu các loài chim. Khi vào tuổi trưởng thành và trở thành một thợ học việc của một nhà môi giới nghệ thuật, van Gogh thường gửi thư về nhà và tả về không khí mùa xuân tại thành phố – không phải về những con người ông gặp hay những tòa nhà đẹp đẽ của phố thị – mà về những loài hoa đua nở như “những hoa tử đinh hương, táo gai và những dây vàng rực của loài kim tước”. Theo như Theo – em trai của van Gogh: “Những họa sĩ là những người hiểu về thiên nhiên và dạy chúng ta cách nhìn.”

Vào tháng 2 năm 1886, van Gogh chuyển đến sống tại Paris. Tuy nhiên, sau 2 năm làm việc vất vả, thành phố này không còn cuốn hút ông như xưa. Rời Paris, ông về sống tại một thị trấn nhỏ tại Arles miền nam nước Pháp để tìm kiếm lại ánh sáng và bình yên.

Trong lá thư gửi về em trai, van Gogh đã viết:

“Anh muốn đạt được trạng thái tự tin có thể khiến một người trở nên hạnh phúc, vui tươi và dạt dào sức sống bất kể mọi thời điểm. Điều ấy chỉ có thể đến dễ dàng khi sống ở vùng quê hay một thị trấn nhỏ hơn là nơi thành phố ngột ngạt như Paris.”

Trong suốt những năm tháng sau này, khi ông buộc phải sống tại một bệnh viện tâm thần ở Saint-Rémi-de-Provence, van Gogh vẫn không ngừng vẽ về quang cảnh thiên nhiên xung quanh dù chỉ qua ô cửa sổ nhỏ. Trong ông vẫn luôn thao thức một niềm nhớ mong về quê nhà tại Brabant nhưng dự định quay lại miền Bắc của Gogh chỉ dừng lại Auvers-sur-Oise, không quá xa thành phố Paris. Tại đây, ông liên tục cho ra đời những bức tranh phong cảnh tuyệt mỹ với dải màu sắc đa dạng và sống động bằng sự quan sát tinh tế đến từng chi tiết. Có thể kể đến những bức như Wheatfiled under Thunderclouds (1890), Wheatfield with Crows (1890), hay Landscape at Twilight (1890).

Chính tại cánh đồng lúa mạch ấy, chủ thể của những bức tranh cuối đời của van Gogh dưới đa dạng sắc thái, thời tiết, không gian, là nơi an nghỉ cuối cùng của người nghệ sĩ tài ba này. 

Tìm hiểu về van Gogh rồi mới thấy, những tác phẩm ông vẽ không chỉ đơn thuần là cảnh sắc mà còn mang màu tâm trạng của chính ông, với những ý nghĩ truyền tải riêng biệt. Dù ở đâu hay mang suy nghĩ thế nào, ông cũng tìm về thiên nhiên như một nơi náu thân cho cảm xúc của mình, là chủ thể để chính ngòi bút của ông được tự do trên tấm vải canvas.

Hàng trăm năm sau, những con người hiện đại chúng ta cũng lắm lúc tìm về thiên nhiên như một lối thoát khỏi những căng thẳng và tiêu cực trong đời sống hằng ngày. Thói quen này như tồn tại đã lâu, ăn sâu vào gốc rễ và khiến thiên nhiên trở thành một nhân tố không thể thiếu tồn tại song song trong cuộc sống con người.

Vậy nên, như Vincent van Gogh đã nói, hãy yêu thiên nhiên để có thể nhìn thấy vẻ đẹp ở mọi nơi.