Càng lớn, tôi càng nhận thấy “khẩu vị sách” của mình thay đổi rất nhiều so với trước kia. Từ quyển sách đầu tiên là tuyển tập thơ cho trẻ nhỏ đến những tác phẩm buộc tôi phải suy ngẫm nhiều hơn của Murakami, Shin Kyung-soo hay văn học cổ điển của phương Tây … Kể từ khi cầm trên tay quyển-sách-không-tranh đầu tiên, tôi đã luôn ngưỡng mộ sức mạnh kỳ bí của những trang giấy đầy chữ bởi chúng không chỉ cho tôi sống nhiều cuộc đời khác mà còn trau dồi cho tôi một sự hiểu biết và thấu cảm nhất định.

Anne Tóc Đỏ Dưới Chái Nhà Xanh là quyển sách viết cho thiếu nhi mà tôi cầm trên tay sau một khoảng thời gian rất lâu bước qua tuổi thiếu thời. Bản thân tôi thích những tác phẩm có văn phong hoa mỹ và chiều sâu, với tầng tầng lớp lớp ý nghĩa chờ được bóc tách. Tôi không quá trông mong vào Anne Tóc Đỏ với suy nghĩ một quyển sách cho thiếu nhi thì hẳn sẽ chỉ nhẹ nhàng, dễ đọc với giai điệu vui tươi mà thôi. 

Quả thật có nhẹ nhàng và vui tươi. Nhưng tác giả của Anne, bà L. M. Montgomery, đã làm được nhiều hơn thế.

Hẳn bạn đang thắc mắc, tại sao một kênh chuyên về thiên nhiên lại đi viết review sách, đúng không?

Không, đây không phải là một bài viết review mà đây là những choáng ngợp của một kẻ đã lớn viết về quyển sách thiếu nhi mà cô ta chỉ mới dợm chân bước những trang đầu tiên.

Anne Tóc Đỏ gây cho tôi một sự choáng váng và xúc động ngay phần mở đầu bởi những miêu tả về phong cảnh thiên nhiên hút hồn trên hòn đảo Hoàng Tử Edward tại Canada. Chỉ là những cây hoa, hồ nước, mặt biển, chim chóc,… nhưng dưới góc nhìn của một cô bé 11 tuổi đầy trí tưởng tượng, cảnh vật ấy như sống động, như biết nói, như những người bạn vẫy gọi cùng chơi.

Trong con mắt của những người lớn, cây cối chỉ là cây cối, hồ nước chỉ là hồ nước và dù một cái cây bừng nở sắc hoa nhưng cho ra những quả nhỏ đầy sâu thì cũng chỉ là một cái cây vô dụng. Kỳ lạ là, Anne – với đôi mắt to như muốn thu tất thảy vẻ đẹp trên đời – lại luôn kinh ngạc, ngưỡng mộ và ghi nhớ những cảnh vật xung quanh với niềm yêu thuần khiết của một đứa trẻ. 

Anne đã nói thế trên con đường đến Chái Nhà Xanh, sau khi nhìn ngắm những cảnh vật thiên nhiên đẹp tựa tranh vẽ. Ngẫm nghĩ lại những ngày tháng đã qua, tôi không chắc liệu mình có nhiều khoảnh khắc để thốt lên điều ấy, để cảm nhận cuộc đời đáng sống dù tôi chưa đi hết quá nửa cuộc đời. Như thể tôi đã bỏ lỡ quá nhiều mà cũng như thể tôi còn quá nhiều điều tuyệt vời phía trước để trông đợi.

Anne, với sự ngây thơ của một đứa trẻ, đã mang đến một góc nhìn hoàn toàn mới cho tôi: đầy sức sống và năng lượng. Và nhờ những câu chữ đậm chất thơ của Montgomery, cuộc sống hiện ra với những cảnh trí như hớp hồn người đọc, khiến họ choáng váng ngất ngây.

Làm người lớn, chúng ta đã bỏ đi đặc quyền được ngắm nhìn đời qua lăng kính thơ ngây. Làm người lớn, chúng ta đã khước từ những mời gọi của thiên nhiên mà chỉ chăm chú vào guồng quay mưu sinh. Chúng ta sống nhưng hiếm ai thật sự cảm nhận được sự sống chảy trong mình. Anne Tóc Đỏ Dưới Chái Nhà Xanh là một trong những quyển sách hiếm hoi khơi dậy trong tôi nguồn năng lượng bị chôn vùi bấy lâu, những góc nhìn bị mài mòn theo thời gian. 

Tuy chưa đi hết những trang sách, tôi tin chắc quyển truyện sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ cho chính bản thân mình vì những vẻ đẹp chân thành và giản dị mà nó mang đến. 

Tôi mong rằng, nếu bạn đang lạc lối, hoặc đang trên đường tìm kiếm lẽ sống, bạn có thể chọn và tìm đến Anne Tóc Đỏ. Ngạc nhiên và ngất ngây với vẻ đẹp của thiên nhiên; ngỡ ngàng và suy ngẫm về thế giới qua đôi mắt của một đứa trẻ 11 tuổi; rồi xúc động và cảm thấy tràn đầy năng lượng bởi những suy nghĩ thơ ngây của cô bé ấy là những gì tôi tin bạn sẽ trải qua.

Hãy để đứa trẻ bên trong bạn thức giấc và theo đó là niềm yêu thương cuộc sống với sự thích thú vô tận, bởi vì không gì có thể ngăn được bạn có được niềm vui trông đợi cuộc sống diễn ra!

Nguồn ảnh: Revelogue