Người Nhật có một sự cảm nhận và gắn kết sâu với thiên nhiên theo một cách riêng – điều mà tôi ít gặp ở các nước Á Đông còn lại, kể cả Việt Nam.

Có một điều tôi nhận thấy từ góc nhìn cá nhân rằng không phải ai sống ở nông thôn hoặc rừng núi cũng đều yêu cây cối. Và không phải ai khi sống gần thiên nhiên đều thấy rõ tác động của thiên nhiên đến cơ thể, tinh thần và tâm trí của họ. 

Điểm chung là đa phần chúng ta đều có cảm nhận tốt về cây cối và cảm thấy dễ chịu khi ở ngoài trời, nơi có bầu không khí trong lành. Điều này diễn ra một cách tự nhiên và hiếm khi chúng ta để ý đến không khí, ánh mặt trời, gió hay cây cỏ cho đến khi chúng ta bị ảnh hưởng một cách nghiêm trọng. 

Đó là lý do mà tôi cho rằng người thành phố bắt đầu quan tâm đến thiên nhiên một cách nghiêm túc hơn khi không khí xung quanh bắt đầu nhiều bụi mịn, thực phẩm ô nhiễm, nguồn nước bị nhiễm bẩn và chúng ta bắt đầu căng thẳng hơn trong những nơi trú ẩn hay nơi làm việc thiếu cây xanh. 

Chúng ta không thể rời bỏ thành phố, công việc, các mối quan hệ hay nói đúng hơn là cuộc sống nơi thành thị để về nông thôn. Tôi cũng vậy. Tôi thích sống ở thành phố và gần gũi tự nhiên theo cách Modature – Một thuật ngữ mà chúng tôi tạo ra để nói về chính mình, thế hệ những người sống hiện đại và yêu thiên nhiên. 

Và tôi tìm thấy điều này ở một nhóm những người Nhật Bản tôi gặp (không phải tất cả, vì ở Nhật tỷ lệ người bị căng thẳng vì công việc cũng thuộc dạng rất cao).

Đối với chúng ta, du lịch phần lớn = thay đổi không khí bằng cách di chuyển đến một nơi + tham quan, vui chơi + nghỉ ngơi thoải mái + ăn ngon + mặc đẹp và ghi lại những hình ảnh đẹp. 

Chúng ta đi du lịch vào một vài dịp đặc biệt trong năm và trong những chuyến đi ấy có rất ít chuyến đi về thiên nhiên. Còn với những người bạn Nhật, đó là thói quen cuối tuần của họ. Cứ cuối tuần họ lại lên xe về vùng hoang dã hay các công viên quốc gia để dã ngoại, vãn cảnh. Họ chậm rãi đi bộ trên những đường mòn hay dừng chân uống trà hoặc ăn bánh ở những trạm dừng chân nhỏ. Tôi thấy họ rì rầm trò chuyện và cười nói vui vẻ trong lúc họ tận hưởng thiên nhiên. 

Thời điểm tôi đi là bắt đầu vào mùa thu, cây cối đang chuyển màu tạo nên những bức tranh tuyệt đẹp. Và tôi thấy rõ sự hoà hợp với những con người ở đây với quang cảnh xung quanh họ.  Rừng cây khá tĩnh lặng, rất ít sự chuyển động lớn, những âm thanh cũng rất nhẹ nhàng. Và mọi người dành phần lớn thời gian để ngắm cảnh. Họ thực sự di chuyển khá chậm, thậm chí có vài nhóm gần như không di chuyển. 

Tôi không biết cách để diễn ra cảm giác này nhưng nó giống như một bản hoà tấu mà con người và thiên nhiên hòa vào một. Nó rất khác với khung cảnh náo nhiệt, mọi người hát hò ầm ỹ, tụi nhỏ hò hét khi chơi đùa và những cuộc trò chuyện lớn tiếng mà tôi thường thấy khi đi du lịch ở Việt Nam. Đó thực sự là đặc sản khi dã ngoại vùng quê cùng những người bạn Nhật.

Tôi thấy họ gắn liền với thiên nhiên qua cách mà họ thưởng thức thời tiết theo từng mùa khác nhau, từ trang phục, thức ăn, đồ uống và cả những lễ hội theo sự thay đổi của cây cối. Và tôi thấy cách mà họ trân quý những cánh rừng tự nhiên và cố gắng gìn giữ nó bên cạnh những thành phố hiện đại hay ngay trong những khu vườn nhỏ của mình. 

Chuyến du lịch ngắn ở Nhật cho tôi một cảm nhận thật và rõ hơn về cách người Nhật kết nối với thiên nhiên của họ. Và khi trở về tôi tìm hiểu nhiều hơn về Nghệ thuật Tắm Rừng của họ còn gọi là Shinrin – Yoku. Nếu bạn quan tâm đến chủ đề này, bạn có thể đọc thêm về trải nghiệm của tôi trong các chuyến đi ở Việt Nam trên Binature.vn hoặc các nghiên cứu thực nghiệm sâu hơn của tôi về tác động của thiên nhiên đến con người và cách mà chúng ta có thể ứng dụng và cuộc sống. 

Tôi là một cô gái đơn giản và cũng khá thực tế, vì thế tôi thích quan sát, phân tích, thực nghiệm và ứng dụng.

Nếu bạn quan tâm đến chủ đề này, bạn có thể theo dõi và trao đổi cùng tôi. Bạn cũng có thể tìm hiểu về những dự án mà tôi đang thực hiện nếu bạn hứng thú nhé.