I like spring, but it is too young. I like summer, but it is too proud. So I like best of all autumn, because its tone is mellower, its colours are richer, and it is tinged with a little sorrow. Its golden richness speaks not of the innocence of spring, nor the power of summer, but of the mellowness and kindly wisdom of approaching age. It knows the limitations of life and its content. 

Tôi thích mùa xuân, nhưng nó trẻ trung quá. Tôi thích mùa hè, nhưng nó kiêu ngạo quá. Vậy nên tôi thích mùa thu nhất, bởi thanh âm của nó êm đềm hơn, màu sắc của nó sâu đậm hơn, và nó nhuốm chút u sầu. Sắc vàng cam tươi thắm của nó không thể hiện sự ngây thơ của mùa xuân, hay cường lực của mùa hạ, mà nói lên những dịu dàng và sự khôn ngoan nhân hậu của tuổi tác. Mùa thu biết những giới hạn và ý nghĩa của cuộc đời. 

Lâm Ngữ Đường

Mùa thu người ta thường chỉ cảm thấy cái mát mẻ khoan khoái, cùng với cái tiết trời thật dễ chịu. Trên trời cao, những đám mây trắng bay tản mạn khắp nền trời xanh lờ lợ, nắng cũng nhẹ hẳn, mặt trời chỉ tỏa xuống nhân gian thứ ánh sáng nhàn nhạt, đủ để sưởi ấm cho thiên nhiên, con người. Thế nhưng nay đã qua gần hết cái tháng 9, tôi bỗng giật mình nhớ ra, ôi thế là sắp sang đông rồi đấy ư? Nhanh quá, những cơn gió heo may mát lạnh nay đã thưa thớt dần, tôi nghe đâu đây có mùi gió bấc, thứ gió lạnh đến buốt cả mặt mày, cắt da cắt thịt ấy lại sắp về rồi. Trời giờ cũng chẳng còn xanh như độ còn thu, mà trở sang cái màu xam xám, cả không khí cũng vậy, nhưng đó cũng chẳng giống sương mấy, có khi là khí lạnh ngưng đọng lại nên có màu đấy. Trên những cung đường Hà Nội, những hàng sấu, hàng bàng, hàng phượng, xà cừ đột nhiên đổi hẳn màu lá, tôi cứ ngỡ mới hôm qua còn xanh ngắt thế kia mà hôm nay đã ngả vàng, ngả đỏ rồi rụng trút cả xuống dưới mặt đường như trải thảm. Vài cơn gió tinh nghịch lại lồng lên thổi vào đám lá trên đường khiến chúng bay rào rào, gặp phải cái lá nào đang rơi thì nó làm cho xoay tít trên không trung mãi mới được hạ cánh xuống đất. Tôi bỗng hài hước nghĩ, nếu cái lá ấy cũng có tâm hồn thì chắc cũng hoảng đến độ bệnh tim chứ đùa.

Tôi lang thang bên dưới những tàng cây trút sắp hết lá, còn lại toàn cành khẳng khiu gầy guộc, đôi chỗ còn lác đác mấy cái lá đỏ oạch xem chừng sắp rụng tới nơi. Thoáng thấy bên đường những bà, những chị, người chở, người gánh những bó cúc họa mi đầy màu sắc bên đường, nhìn chúng đẹp quá. Tôi đã bắt đầu thấy hơi lạnh vương trên gò má, phải rồi, có cúc họa mi thì đông cũng nên về rồi, còn chần chừ gì nữa đâu nhỉ.

(nguồn: tổng hợp)