Bạn đã từng nghe câu “Quốc sắc thiên hương” tức sắc nước hương trời chưa? Trong văn chương cổ điển Trung Hoa, câu này chỉ về vẻ đẹp của hoa mẫu đơn. Sắc nước là sắc đẹp nhất nước, hương trời là hương thơm chỉ có trên trời mà thế gian này không có, có thể hình dung nên một vẻ đẹp hiếm có. 

Mang một vẻ đẹp kiêu sa, lộng lẫy với hương thơm quyến rũ là vậy, nhưng ít ai biết được câu chuyện đầy cảm động về tình mẫu tử của loài hoa mẫu đơn này.

Sự tích hoa mẫu đơn là câu chuyện về sự hy sinh của người mẹ với lòng yêu nước quyết tâm bảo vệ quê hương. Một lần bà bị bắt làm con tin, nhưng vẫn kiên cường đưa ra mệnh lệnh cho các con của bà cùng những người dân không được vì bà mà phản bội đất nước. Người mẹ đã bị bọn giặc dùng nhựa thông châm lửa đốt. Nơi người mẹ hy sinh, người ta thấy trái tim của bà vẫn nguyên vẹn và mọc lên bông hoa đỏ chót hình ngọn lửa. Loài hoa ấy mang tên mẫu đơn.

Các bạn cảm thấy thế nào? Thật ý nghĩa phải không. Đọc được sự tích loài hoa mẫu đơn, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà với bó hoa mẫu đơn trên tay và ôm chầm lấy mẹ. Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, tôi chưa tặng mẹ một bông hoa nào cả. Mỗi lần hỏi mẹ muốn được tặng gì, mẹ đều bảo không cần gì cả, chỉ cần nhìn tôi khôn lớn là mẹ đã hạnh phúc. Tôi thấy mình thật vô tâm.

Vì là sinh viên xa nhà, không có người thân bên cạnh, một lần tôi bị ốm nặng, mẹ đã bắt xe đi hơn hai trăm cây số để đưa tôi đi khám, nấu ăn, dọn dẹp. Còn tôi, chưa bao giờ vượt hàng trăm cây số để về nhà khi nghe tin mẹ ốm. 

Tôi biết, thanh xuân là khoảng thời gian đẹp nhất của con người. Thanh xuân của tôi là những chuyến xe đến vùng đất mới lạ, làm quen những người bạn mới, ăn những món ngon, trò chuyện xuyên đêm với đám bạn thân. Còn thanh xuân của mẹ là lo cho gia đình nhỏ những bữa cơm no nê, những giấc ngủ say tròn, mặc kệ bản thân để cho chúng tôi được bằng bạn bằng bè. Tôi thương mẹ biết bao.

Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc của mẹ không phải từ sự no đủ, những hào nhoáng về vật chất mà chính là những giây phút tôi gọi điện về hỏi thăm mẹ hay bắt xe về nhà ăn cùng mẹ bữa cơm. Mọi từ ngữ văn vẻ trên đời đều không tả hết những hy sinh mẹ dành cho gia đình. Với mẹ, viết bao nhiêu cũng không thể đủ.

Sáng nay, sau khi vô tình đọc được sự tích hoa mẫu đơn, tôi đã gọi điện ngay về cho mẹ, nhìn thấy ánh mắt với những vết chân chim lo lắng cho sức khỏe của tôi, tôi biết mình cần quan tâm mẹ hơn. 

Có lẽ từ nay, trong căn nhà nhỏ bé của tôi sẽ không bao giờ thiếu hình ảnh hoa mẫu đơn. Mỗi lần nhìn vào đó, tôi sẽ nhắc nhở bản thân quan tâm, chăm sóc mẹ nhiều hơn, bù đắp cho những hy sinh mà mẹ đã dành cho tôi. Tôi nghĩ, lần này về thăm nhà, tôi sẽ mua một bó hoa mẫu đơn thật xinh đẹp để tặng mẹ.

Suốt từng ấy năm tháng, chỉ có cha mẹ luôn hy sinh để con cái có được điều tuyệt vời nhất, dõi theo từng bước chân của ta, lo lắng khôn xiết khi ta vấp ngã và hạnh phúc ngập tràn khi ta có được thành công. Còn chúng ta, vì quá bận bịu với công việc, mải mê chạy theo những danh vọng mà quên mất rằng có những ánh mắt luôn trông chờ ta trở về nhà, quây quần bên bữa cơm gia đình ấm cúng. Hãy luôn trân trọng những phút giây bên cha mẹ và trao họ những cái ôm ấm áp nhất khi còn có thể.