Gió. Tầm nhìn mênh mông. Và tự do. 

Đó là tất cả những gì tôi có. 

Tôi là đứa con của bầu trời, với sải cánh dài rộng và đôi mắt tinh anh. Tôi, với giọng hát của mình, mang đến cho đời những âm điệu thảnh thơi mà cũng cuốn hút.

Con người ngưỡng mộ tôi cũng vì điểm ấy. Còn tôi, cũng vì những điều trên mà đâm ra thương hại cho giống loài hai chân này.

Thay vì đôi cánh, họ có hai tay.

Tuy không thể bay nhưng họ có thể dùng chúng để vẽ nên những tưởng tượng trong đầu mình, viết nên những câu từ tuyệt mỹ và chữa lành những vết thương, kết nối với nhau bằng những cái nắm tay thật chặt với tình thân len lỏi trong mỗi giọt máu.

Ấy vậy mà, tôi đã thấy họ dùng tay gây nên bạo lực, chỉ trỏ vào nhau, tự mình gây nên những vết thương không bao giờ lành cho người khác, thậm chí cả ruột thịt của mình. Những đôi tay, những bàn tay ấy trở nên lạnh lẽo và hóa thành vũ khí như sắt thép để sẵn sàng tấn công người khác dù bất kỳ chuyện gì.

Họ có cái miệng và đôi tai.

Loài tôi chỉ có phần mỏ cứng để dễ bề tìm thức ăn và cảm nhận âm thanh bằng cả phần đầu. Ấy vậy mà nhiều lần, tôi thấy họ – loài người – dùng chính đôi môi mềm của mình, thay vì để trao yêu thương, lại buông lời cay nghiệt. Còn đôi tai lại được dùng để sàng lọc những điều tiêu cực, tìm kiếm những kẽ hở của đối phương mà chỉ trích và nuôi giữ hận thù. 

Họ có đôi mắt.

Để nhìn xa, hoặc gần, tùy thích. Để cảm nhận và ôm trọn vẻ đẹp của đời sống, từ những điều bé xíu đến những thứ lớn lao, từ con người đến cảnh vật. Đáng ngạc nhiên thay, đôi khi trong những cuộc dạo chơi trên bầu trời, tôi chỉ thấy phần lớn những mái đầu xanh có mà muối tiêu cũng có, chỉ mãi cúi xuống ngắm nhìn chăm chú một thiết bị nào đấy không rõ tên. Qua ô cửa sổ, tôi thấy họ nhìn xuống. Trên những thảm cỏ công viên, tôi cũng thấy họ nhìn xuống. Trong những buổi hội họp bè bạn, tôi cũng chỉ thấy họ nhìn xuống. Nhiều đến nỗi chính tôi cảm thấy băn khoăn, liệu màu xanh của bầu trời có đổi thành màu đen, liệu mây trắng đã nhiễm màu khói, liệu thế giới đã bị hao mòn đến thế nào mà họ hiếm khi nhìn lên và đưa đôi mắt quý báu của mình ra xa hơn những gì trước mắt?

Hơn hết thảy, họ có đôi chân.

 Dù không thể bay, họ có thể đi. Đi bất kì đâu, tùy thích. Vậy mà, tôi chỉ thấy bọn con nít chạy nhảy là nhiều. Cỡ mấy bạn thanh niên hay người trưởng thành sẽ không đi nữa. Họ ngồi nhiều hơn, để làm, để học hoặc chẳng vì mục đích gì. Họ chỉ mệt. Và thế là họ quên cách đi, cách khám phá, cách háo hức hay thậm chí cách yêu. Họ quên rằng thế giới có nhiều hơn những ranh giới. Và ranh giới thực chất chỉ là một định nghĩa vô hình. Giới hạn, thực chất, nằm ở bản thân mình.

Họ ước mình là chim, được tự do để bay lượn. Nào họ có biết bản thân họ đã được trao cho những đặc quyền quý giá thế nào!

Ngắm nhìn họ từ trên cao, tôi chỉ ước với một niềm thương cảm sâu sắc rằng họ nhận thức được chính mình. Họ hay lo quá. Họ vội quá. Tôi ước họ chậm lại một chút, họ lắng nghe nhiều hơn và để tình yêu len lỏi vào từng mạch máu, ủ ấm con tim. 

Tiếng chim, tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi trên nền đất hay mái tôn, tiếng lá xào xạc, …

Tiếng chân chạm đất, tiếng tay chạm cây, tiếng tim đập, tiếng thở,…

Âm thanh của sự sống.

Con yêu Ba Mẹ, con yêu Ông Bà, mình yêu Bạn,…

Tôi yêu Em, em yêu Anh,…

Lời thương.

Tôi nghe những điều ấy từ giống loài của mình, từ thế giới xung quanh tôi. Tôi nói những lời ấy với giống loài của mình.

Và tôi mong, tôi cũng có thể nghe được những điều ấy từ loài người. Những điều làm thế giới rực rỡ hơn vạn phần.