Cuộc sống quá bận rộn và nhiều nỗi lo toan. Đôi lúc bạn muốn náu mình vào một nơi nào đó, với không gian tĩnh lặng, uống một tách trà nóng và “nhấm nháp” một cuốn sách.

Bớt đi những dư vị của cuộc sống phồn hoa, những ảo tưởng để tìm ra nhu cầu thật sự thiết yếu cho cuộc sống, Thoreau dẫn dắt chúng ta đến một nơi mà ở đó, dường như chúng ta đang “lạc trôi” trở về thế kỷ 19, đi tới một vùng đất xa xôi, nơi đó, một bờ đầm có tên gọi là Walden. Ở đó, vào những ngày đông giá rét, Thoreau tiêu khiển bằng cách quan sát thế giới hoang dã. Nơi đó, ông sống trong một cái đầm, đầy màu sắc của muông thú. Hay những buổi trưa, sau khi trồng trọt, nghỉ ngơi dưới bóng cây, ăn trưa hay đọc sách bên dòng nước…

Cuốn sách thể hiện rõ nhân sinh quan của tác giả: yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống đơn giản, yêu công việc, yêu cuộc sống tinh thần “Tôi rời khỏi khu rừng cũng với lí do chính đáng như khi tôi đến. Tôi thấy dường như tôi còn có nhiều cuộc đời khác để sống, và không thể tiêu phí thời gian cho cuộc sống này”. 

“Anh càng sống đơn giản hơn thì những quy luật vũ trụ càng tỏ ra ít phức tạp hơn với anh, nỗi cô đơn sẽ không còn là nỗi cô đơn, nghèo khổ không còn là nghèo khổ, yếu đuối không còn là yếu đuối. Nếu bạn đã xây những lâu đài trong không khí, thì chúng không cần phải mất đi, chúng nên ở trên đó, nhưng bây giờ hãy xây nền bên dưới chúng”.

Văn phong của Thoreau không dễ đọc. Câu văn hơi dài, giọng văn hơi cổ. Bù lại, những câu chuyện được mô tả sinh động, ẩn dụ, mỉa mai, châm biếm… đủ loại sắc thái. 

“Những gì người già bảo bạn không thể làm, bạn hãy cố thử và thấy rằng bạn có thể. Việc cũ dành cho những người cũ, việc mới dành cho những người mới. Người cũ không biết lâu lâu tiếp thêm nhiên liệu để giữ cho ngọn lửa cháy mãi; người mới đưa một mẩu củi khô vào dưới một cái nồi, và được chở đi vòng quanh thế giới với tốc độ của loài chim (tàu hơi nước), theo cách có thể giết chết người cũ, như người ta thường nói. Tuổi già làm thầy thì không hay hơn, hiếm khi hay bằng tuổi trẻ, vì lỗ nhiều hơn lãi.”

Cuốn sách, quả thực không hề dễ đọc chút nào. Như lời người dịch: Nếu cuốn sách “kén” độc giả, thì đó là những độc giả không kiếm loại sách “dễ đọc”. Nhưng chắc chắn, bạn đọc sẽ được đền bù xứng đáng “Chỉ một quyển sách, ông đã vượt qua tất cả những gì chúng ta đã có ở Mĩ”. 

“Người ta có thể hầu như nghi ngờ liệu một người khôn ngoan nhân có học được điều gì tuyệt đối có giá trị từ cuộc sống mà anh ta đang sống. Thật ra, người già không có lời khuyên nào thật quan trọng để nói với tuổi trẻ, kinh nghiệm riêng của họ thật phiến diện, và cuộc đời họ đã thất bại thảm hại, vì những lí do riêng tư, như họ phải tin; và có thể họ có một vài niềm tin còn lại cho thấy kinh nghiệm của họ là sai, và bây giờ họ chỉ thấy họ không còn trẻ trung như trước.

Đây là cuộc sống, một thử nghiệm phần lớn tôi chưa trải qua, mà việc họ đã trải qua chẳng giúp ích gì cho tôi. Nếu tôi có bất kì kinh nghiệm gì mà tôi cho là có giá trị, tôi chắc chắn rằng những vị Thầy thông thái của tôi chẳng nói gì về nó.”

Tạp chí Kinckerbock từng viết: Cuốn sách đáng được thật nhiều người đọc, vì ở thời đại con người có thói ham lợi này, sách khuyên chúng ta nên tin ở một lối sống khác. Nhất là trong xã hội ngày nay.