“Tôi tự mình tìm lại sự kết nối đến thiên nhiên. Thiên nhiên hồi phục tôi, thiên nhiên nhắc nhở tôi rằng mọi thứ chúng ta đang gây dựng trên cõi đời này, mọi thứ chúng ta đang có lúc này, thực ra cũng chẳng là cái gì…. Mọi sự trên đời cứ đến, rồi lại đi về hư vô cả.”

 Michelle Phan –

/Andante/ là một thuật ngữ trong âm nhạc của người Ý, có nghĩa là chậm rãi, khoan thai. Và tôi là một kẻ đã trót đem tình yêu của mình trao cho một nét đẹp như thế. Không phải là một vẻ ngoài phô trương, lồ lộ, tôi yêu những gì ẩn chứa sâu dưới nhiều lớp vỏ bọc. Tôi yêu một nét đẹp thầm lặng, cần sự tỉ mẩn để ôm trọn hết những khía cạnh của nó. Và tôi tìm thấy tình yêu của mình trong Rừng.

Rừng là một cô gái luôn ở tuổi xuân thì, tôi nghĩ. Bạn có thể tìm thấy Rừng ở nhiều nơi, sắp đặt cho Rừng những tính cách riêng phù hợp với con người mà bạn tìm thấy. Riêng tôi, tôi gặp Rừng tại Đà Lạt – một nơi đầy lãng mạn cho tình yêu bắt đầu.
Tuổi 20 của tôi là những chuỗi ngày dài tôi định dạng chính mình. Tôi liên tục đặt ra câu hỏi, tìm một/những tính từ để miêu tả bản thân, cảm thấy lạc lõng khi không thuộc về bất kì nhóm người nào và rồi như vỡ òa khi cuối cùng cũng nhận dạng được nguyên bản của mình. Và Rừng giúp tôi làm được điều đó.
Một đêm tháng 7, bất thình lình như một cơn mưa rào, tôi cùng đứa bạn thân bắt xe đi Đà Lạt. Tôi không thể chợp mắt trong suốt cả chuyến đi, một phần vì háo hức sau bao năm không quay trở lại chốn này, một phần đắn đo không biết liệu cảm giác của lần quay trở lại này có còn nồng nhiệt như ngày đầu tiên.
Xe của chúng tôi cập bến lúc 4h30 sáng. Khi bước xuống, tôi không cảm thấy gì ngoài cái lạnh buốt không thể ngờ đến của Đà Lạt cuối Hè. Trời còn tối đen và dù bến xe được đặt ngay tại trung tâm thành phố, không gian xung quanh vẫn vô cùng tĩnh mịch. Chúng tôi đợi khoảng nửa tiếng để bắt xe trung chuyển đến homestay của mình. Vì gấp gáp và không lên lịch trước, chúng tôi chọn bừa một kiểu homestay mà trước đây chưa từng thử qua – một khu nghỉ dưỡng nằm lọt thỏm trong rừng thông của Đà Lạt. Biết rằng chặng đường từ trung tâm di chuyển đến nơi ở còn dài và vì quá mệt sau một đêm thức trắng, tôi nhanh chóng thiếp đi trên xe, gạt bỏ hết những trông đợi của bản thân về nơi trú ngụ của mình trong những ngày tới.
Rồi ánh nắng đánh thức tôi từ những chiêm bao chập chờn. Khi tỉnh giấc, xe cũng chúng tôi đang đi trên một con đường nhỏ dẫn vào rừng. Trời đã sáng bởi ánh nắng đầu ngày đang chiếu qua từng kẽ lá. Là thông! Ngay lúc nhận ra xung quanh mình toàn một màu xanh, khứu giác của tôi cũng vừa kịp để ý cái thứ mùi êm dịu đấy: mùi của lá thông, gỗ thông nồng đượm và thơm ngát, như bao bọc chúng tôi trong một chiếc bong bóng được làm từ hương thơm.

Khung cảnh khi ấy lại là một đặc ân khác mà chúng tôi được may mắn ban thưởng bởi tạo hóa. Con đường đi xuyên trong rừng, phía dưới những tán cây rợp bóng cao ngút của thông. Mặt trời đang lên sau đỉnh đồi, chiếu những tia nắng dịu dàng đầu tiên qua những kẽ lá kim nhỏ bé, khẽ khàng rơi thành từng chùm ấm áp lên gương mặt chúng tôi, lên tay chúng tôi. Sương vẫn còn đọng trên đầu những phiến lá kim, chực chờ rơi xuống trong từng cử động của lá hay tan biến dưới sức nóng của mặt trời. Ánh nắng, nhờ những giọt sương ấy, lại càng trở nên lấp lánh và không gian đó, dưới sự tác động đồng thời của mùi hương, của cảm nhận và màu sắc, càng trở nên diệu kỳ như nơi chốn của thần tiên. Tôi không nói quá và nếu bạn là tôi lúc đấy, tôi nghĩ bạn cũng có thể có cùng cảm nhận!
Những tưởng món quà chào đón ấy đã là tất cả những đẹp đẽ mà chúng tôi có thể nhận được từ Đà Lạt này, thì không! Ngôi nhà mà chúng tôi chọn trong khu homestay ấy lại là một tuyệt tác khác. Ngôi nhà của chúng tôi nằm hướng mặt về hướng Đông, đón những giọt nắng đầu ngày và hoàn toàn được làm từ gỗ thông. Bước vào nhà, thứ mùi hương đã trở nên quen thuộc đánh ập lấy khứu giác, như nhấc bổng chúng tôi từ không gian này sang một vùng không gian khác, tách biệt hoàn toàn với đời sống trước đây. Những lát gỗ sáng màu, dưới nhiệt độ của nắng, dường như càng tươi mới và tỏa hương ngào ngạt hơn.

Trong khi bạn tôi làm thủ tục nhận phòng và sẵn tiện tham quan khu bếp chung của homestay, tôi bước ra hiên trước của ngôi nhà, ngắm nhìn những nhiệm màu mà chuyến đi này đã mang lại. Trước mắt tôi là một khung cảnh tràn ngập thứ màu đẹp đẽ nhất mà tôi từng biết: xanh. 20 tuổi, tôi không lạ gì với những màu sắc này khi tham gia các khóa học vẽ, nhưng chưa bao giờ, tôi cảm nhận trọn vẹn nét đẹp của nó đến thế. Lá thông xanh đậm đà cứ run rẩy trong những cơn gió nhè nhẹ, thấp thoáng đó đây là màu xanh biếc của vòm trời chỉ có thể thấy qua những kẽ lá dày đặc. Điểm tô thêm cho màu xanh ấy là những khóm hoa huệ tây được trồng dọc hai bên đường đi của khu homestay, là những nhóm hoa dại mọc tràn lan trong khu vườn nhỏ xa xa, là những ngọn cỏ dại cao quá đầu người.
Tôi nhắm mắt, thả lỏng mình và dang rộng hai tay như muốn bay vào trong không gian quý báu này, hít căng lồng ngực hơi thở của thiên nhiên. Và khi mở mắt ra, tôi thấy em: Rừng. Tôi đã mở tung những cánh cửa của bản thân để từng ngõ ngách trong tâm can được lấp đầy bởi vẻ đẹp đầy sức sống nơi đây, và rồi tôi gặp được em. Rừng hiện ra khi tôi để bản thân chìm đắm trong trạng thái thư thả nhất, lùi xa những lo âu hằng ngày. Rừng hiện ra với vẻ đẹp mộc mạc mà tôi hằng tìm kiếm, tuy giản đơn nhưng không kém phần kiêu sa, tuy tự nhiên nhưng không kém phần màu nhiệm.
Rừng khoác lên mình một chiếc áo màu xanh thẫm đẹp mắt – thứ màu xanh đẹp nhất mà trước giờ tôi từng nhìn thấy. Áo em như được làm từ mây, tà áo nhẹ bẫng và mãi tung bay. Trên chiếc áo ấy điểm xuyết những đường may màu vàng lấp lánh. Mái tóc em buông dài nâu sẫm, như màu của đất sau những cơn mưa. Nhưng điều khiến em trở nên đặc biệt là thứ mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng, khiến người đối diện không thể chối từ, không thể quên. Mùi hương ấy quấn quýt lấy tôi, xoa dịu tâm hồn thổn thức của tôi, giúp tôi trả lời những câu hỏi chưa thể tìm lời đáp. Và em, trong tổng thể hài hòa tuyệt trần ấy, mang tôi về tinh khôi, thuần hóa những con sóng và trao tôi sự bình lặng tôi luôn khao khát.
Trong suốt những ngày tôi trú ngụ tại đây, tôi không làm gì khác ngoài ngắm nhìn vẻ đẹp của em, chơi đùa cùng em, đọc sách bên em hay đơn giản là trò chuyện cùng em trong thinh lặng. Tôi hoàn toàn rơi vào tình yêu với em để mỗi ngày khi thức giấc, tôi cảm thấy em như đang truyền sang tôi một thứ năng lượng ngọt ngào mà mạnh mẽ, khiến tôi càng gần hơn với mục đích kiếm tìm bấy lâu. Bên Rừng, tôi chợt nhận thấy, hóa ra những mong muốn trong cuộc đời này không có gì to tát cả: chỉ đơn giản là được sống với niềm nhiệt huyết mãi cháy, và tâm hồn mãi thanh thuần để luôn nhận ra những bất ngờ nhỏ nhắn mà cuộc đời mang lại.
Với một tình yêu thuần khiết tôi dành cho Rừng, tôi đã nhận được nhiều hơn so với những gì tôi mong đợi.

Kể từ chuyến đi đó, tôi luôn dành thời gian cho bản thân, ít nhất là 15 phút mỗi ngày, để thả lỏng giữa thiên nhiên khi trở về với đô thị ồn ả. Tôi tìm kiếm Rừng qua bất kì không gian xanh nào tôi có thể nhận ra giữa Sài Gòn. Và dù xa nơi đầu tiên chúng tôi tìm thấy nhau, tôi vẫn có thể bắt gặp em đây đó, thật gần gũi và quen thuộc, với hương thơm mãi bao bọc tôi, khiến tôi không thể nào quên.
/Aame soeur/ là một từ tiếng Pháp, có nghĩa là tri kỷ. Nó có thể dùng để chỉ một người bạn tri âm hay một người bạn cho là định mệnh của mình, một tình yêu đích thực sinh ra để thuộc về nhau. May mắn thay, tôi đã tìm thấy cho mình một tri kỷ rất riêng. Một tri kỷ giúp tôi chữa lành mọi thương tổn trong đời sống.
Tri kỷ của tôi, là Rừng.